Chương trình “Mini concert – Những sáng tác Piano của Trần Việt Linh”
Chương trình được tổ chức bởi Hanoi Institute of Music với sự tham gia biểu diễn của nghệ sĩ piano Trần Việt Linh
Các sáng tác piano không lời
1. Những câu chuyện
● Let go: Câu chuyện về sự buông bỏ tình cảm, nhẹ nhàng và tĩnh lặng pha chút tiếc nuối, chấp nhận sự rời đi của một điều gì đó thật đẹp, như khi ngước mắt lên nhìn theo trái bóng bay tự tay mình buông ra.
● Hold me: Câu chuyện bắt đầu bằng lời tỏ tình của người con trai dành cho người bạn thân nữ lâu năm của mình. Một câu chuyện về sự chân thành, những nỗi bất an mơ hồ về tương lai, sự khước từ vì không muốn mất đi những gì đang có và sự quyết tâm muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu.
● Dancing Rain: Bối cảnh hợp lý nhất đối với mình cho câu chuyện này là một quán cafe ở Paris dưới cơn mưa phùn tháng Năm. Tại đó, có hai con người lần đầu gặp nhau, và thay vì đợi cho trời nắng lại, họ đã cùng nhau nhảy một điệu Valse trong cơn mưa tầm tã ấy.
● Encounter: Lấy cảm hứng từ lần đầu gặp gỡ người bạn gái cũ của mình, đây là câu chuyện về quá trình nảy sinh tình cảm giữa hai người qua những lần gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đều đặn theo thời gian.
2. Chùm Bốn Mùa
● A frog’s tale (Xuân): Sự hình dung về cuộc đời và sự trưởng thành của một chú ếch, từ khi sinh ra cho đến lúc mất đi. Mình nghĩ nó gợi đến quang cảnh ao sen mùa Xuân, về những gì đang chớm nở.
● Picnic (Hạ): Mùa hè nóng nực, đi đâu với bạn bè là vui và thân mật nhất?
● Autumn Chimes (Thu): Một giai điệu hoài niệm phát triển từ giai điệu chuông đồng hồ Big Ben quen thuộc mà chúng ta hay nghe trên radio hồi bé: Mi-Do-Re-Sol, Sol-Re-Mi-Do.
● Winter Waltz (Đông): Trắng xóa và dày đặc, tuyết rơi phủ kín đường dưới ánh đèn đường ngoài kia. Người lớn tìm đường trở về gia đình, trẻ con nghịch tuyết. Rồi cơn bão tuyết ập đến, vừa lạnh lẽo nhưng cũng vừa đẹp đẽ đến mê hồn.
3. Trải nghiệm và cảm xúc cá nhân
● Goodbye, dear memories: Bài này mình viết ra khi hồi tưởng về một quãng thời hạnh phúc và nhiều ý nghĩa trong cuộc đời mình cách đây không lâu. Nó giống như một sự chấp nhận của bản thân mình, rằng hiện tại khi ấy của mình chỉ là sự cố bấu víu lấy hình ảnh của một quá khứ đã không còn tồn tại, và đã đến lúc mình cần nói lời tạm biệt.
● Hope: Một giai điệu mình viết sau khi vừa thoát ra khỏi giai đoạn trầm cảm. Trong lúc hoàn thiện sáng tác này, mình vẫn còn chưa biết nên đặt tên nó là gì. Khi gần hoàn thành, cái từ “Hope” mới lóe lên trong đầu. Đấy là lúc mình nhận ra rằng, đã khá lâu rồi mình quên mất cảm giác Hy Vọng là như thế nào. Sau chuỗi ngày dài cố gắng chỉ với mong muốn trụ được nốt ngày hôm nay, chẳng dám hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn vì đã thất vọng quá nhiều, mình mới biết đôi khi cần phải nỗ lực rất nhiều chỉ để tìm lại một thứ cảm xúc vốn được coi là hiển nhiên như Hy Vọng.
● Rainbow: Mình viết bài này trong đợt giãn cách xã hội tại nhà. Khoảng thời gian ở một mình khiến cho nhiều suy nghĩ và hành vi của mình dịu xuống và trở nên tích cực hơn. Ban đầu mình định đặt tên bài là “After the Rain”, ám chỉ rằng sau cơn mưa, mọi thứ sẽ tốt lên. Sau đó mình nhận ra có 1 cái tên khác vừa đồng nghĩa, vừa gợi hình hơn “After the Rain” rất nhiều.
● Hero: Tên gốc của bài này là “Hero or Monster?”. Trong quá trình trở thành người hùng với mong muốn giúp đỡ người khác, những khó khăn và đau thương kéo đến càng ngày càng trở nên dữ dội, khiến cho nhân vật chính phải gồng mình hơn để đương đầu. Dần dần, người anh hùng trở nên ngày càng giống với con quái vật mà chính mình đang chiến đấu. Cho đến khi cả người anh hùng lẫn con quái vật đều chai sạn, hung dữ và nguy hiểm như nhau, ranh giới nào sẽ xác định một người là anh hùng, hay quái vật?
1. Những câu chuyện
● Let go: Câu chuyện về sự buông bỏ tình cảm, nhẹ nhàng và tĩnh lặng pha chút tiếc nuối, chấp nhận sự rời đi của một điều gì đó thật đẹp, như khi ngước mắt lên nhìn theo trái bóng bay tự tay mình buông ra.
● Hold me: Câu chuyện bắt đầu bằng lời tỏ tình của người con trai dành cho người bạn thân nữ lâu năm của mình. Một câu chuyện về sự chân thành, những nỗi bất an mơ hồ về tương lai, sự khước từ vì không muốn mất đi những gì đang có và sự quyết tâm muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu.
● Dancing Rain: Bối cảnh hợp lý nhất đối với mình cho câu chuyện này là một quán cafe ở Paris dưới cơn mưa phùn tháng Năm. Tại đó, có hai con người lần đầu gặp nhau, và thay vì đợi cho trời nắng lại, họ đã cùng nhau nhảy một điệu Valse trong cơn mưa tầm tã ấy.
● Encounter: Lấy cảm hứng từ lần đầu gặp gỡ người bạn gái cũ của mình, đây là câu chuyện về quá trình nảy sinh tình cảm giữa hai người qua những lần gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đều đặn theo thời gian.
2. Chùm Bốn Mùa
● A frog’s tale (Xuân): Sự hình dung về cuộc đời và sự trưởng thành của một chú ếch, từ khi sinh ra cho đến lúc mất đi. Mình nghĩ nó gợi đến quang cảnh ao sen mùa Xuân, về những gì đang chớm nở.
● Picnic (Hạ): Mùa hè nóng nực, đi đâu với bạn bè là vui và thân mật nhất?
● Autumn Chimes (Thu): Một giai điệu hoài niệm phát triển từ giai điệu chuông đồng hồ Big Ben quen thuộc mà chúng ta hay nghe trên radio hồi bé: Mi-Do-Re-Sol, Sol-Re-Mi-Do.
● Winter Waltz (Đông): Trắng xóa và dày đặc, tuyết rơi phủ kín đường dưới ánh đèn đường ngoài kia. Người lớn tìm đường trở về gia đình, trẻ con nghịch tuyết. Rồi cơn bão tuyết ập đến, vừa lạnh lẽo nhưng cũng vừa đẹp đẽ đến mê hồn.
3. Trải nghiệm và cảm xúc cá nhân
● Goodbye, dear memories: Bài này mình viết ra khi hồi tưởng về một quãng thời hạnh phúc và nhiều ý nghĩa trong cuộc đời mình cách đây không lâu. Nó giống như một sự chấp nhận của bản thân mình, rằng hiện tại khi ấy của mình chỉ là sự cố bấu víu lấy hình ảnh của một quá khứ đã không còn tồn tại, và đã đến lúc mình cần nói lời tạm biệt.
● Hope: Một giai điệu mình viết sau khi vừa thoát ra khỏi giai đoạn trầm cảm. Trong lúc hoàn thiện sáng tác này, mình vẫn còn chưa biết nên đặt tên nó là gì. Khi gần hoàn thành, cái từ “Hope” mới lóe lên trong đầu. Đấy là lúc mình nhận ra rằng, đã khá lâu rồi mình quên mất cảm giác Hy Vọng là như thế nào. Sau chuỗi ngày dài cố gắng chỉ với mong muốn trụ được nốt ngày hôm nay, chẳng dám hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn vì đã thất vọng quá nhiều, mình mới biết đôi khi cần phải nỗ lực rất nhiều chỉ để tìm lại một thứ cảm xúc vốn được coi là hiển nhiên như Hy Vọng.
● Rainbow: Mình viết bài này trong đợt giãn cách xã hội tại nhà. Khoảng thời gian ở một mình khiến cho nhiều suy nghĩ và hành vi của mình dịu xuống và trở nên tích cực hơn. Ban đầu mình định đặt tên bài là “After the Rain”, ám chỉ rằng sau cơn mưa, mọi thứ sẽ tốt lên. Sau đó mình nhận ra có 1 cái tên khác vừa đồng nghĩa, vừa gợi hình hơn “After the Rain” rất nhiều.
● Hero: Tên gốc của bài này là “Hero or Monster?”. Trong quá trình trở thành người hùng với mong muốn giúp đỡ người khác, những khó khăn và đau thương kéo đến càng ngày càng trở nên dữ dội, khiến cho nhân vật chính phải gồng mình hơn để đương đầu. Dần dần, người anh hùng trở nên ngày càng giống với con quái vật mà chính mình đang chiến đấu. Cho đến khi cả người anh hùng lẫn con quái vật đều chai sạn, hung dữ và nguy hiểm như nhau, ranh giới nào sẽ xác định một người là anh hùng, hay quái vật?
***Giới thiệu qua về bản thân***
Tên đầy đủ của mình là Trần Việt Linh. Mình 28 tuổi, hiện đang dạy piano tại một trung tâm âm nhạc ở Bùi Thị Xuân. Mình từng đi du học ở Mỹ về tài chính. Piano đối với mình vốn dĩ là một sở thích, một niềm đam mê từ bé, theo thời gian dần trở thành hướng theo đuổi và hiện tại là thứ giúp mình đi tìm lại chính bản thân mình. Mình thích và chịu ảnh hưởng khá lớn từ nhạc Nhật, bao gồm J-Pop, nhạc nền anime và game. Mình đã có ý định làm minishow này từ vài năm trước, nhưng phải đến bây giờ khi mình đã có đủ lượng bài và cảm thấy sẵn sàng thì ý định này mới trở thành hiện thực.
Tên đầy đủ của mình là Trần Việt Linh. Mình 28 tuổi, hiện đang dạy piano tại một trung tâm âm nhạc ở Bùi Thị Xuân. Mình từng đi du học ở Mỹ về tài chính. Piano đối với mình vốn dĩ là một sở thích, một niềm đam mê từ bé, theo thời gian dần trở thành hướng theo đuổi và hiện tại là thứ giúp mình đi tìm lại chính bản thân mình. Mình thích và chịu ảnh hưởng khá lớn từ nhạc Nhật, bao gồm J-Pop, nhạc nền anime và game. Mình đã có ý định làm minishow này từ vài năm trước, nhưng phải đến bây giờ khi mình đã có đủ lượng bài và cảm thấy sẵn sàng thì ý định này mới trở thành hiện thực.